Yunagi no machi, Sakura no kuni – Phố chiều lặng gió, Mênh mang anh đào

27/05/2019  427 lượt xem

Bạn có tin rằng có một câu chuyện có thể khiến bạn không rơi nước mắt, nhưng lòng bạn lắng lại, suy nghĩ hẫng đi một thoáng, bần thần một giây lát như thể vừa mất mát một điều gì đó? Phố chiều lặng gió, Mênh mang anh đào chính là một câu chuyện như thế!

GIỚI THIỆU NỘI DUNG

Ở một góc nhân gian diễn ra vào giữa thời đại mờ tỏ, giữa mịt mờ khói súng và trong trẻo đời thường, giữa lạc hậu và văn minh, giữa cả huyền hoặc và hiện thực.

Ngày ấy, cách đây cũng lâu lâu rồi, có một cô bé bị quái vật bắt cóc trên đường đi giao hàng giúp bố mẹ. Và đó là lúc cô bé gặp được người mai này sẽ trở thành người thân thương nhất cuộc đời mình.

Rất nhiều năm về sau, cô bé lại va phải quái vật trên đường đi đón người thân thương nhất, nhưng cô không còn nhớ đó là ai cả.

Bởi vì giữa hai mốc thời điểm ấy, đã có quá nhiều sự kiện khác phải nhớ, có chật vật, có mất mát, có cả ái ân lứa đôi và sóng gió gia đình.

Câu chuyện lấy bối cảnh Hiroshima rệu rã trước thời điểm vạn vật thực sự tan tác dưới bom nguyên tử. Tuy không đả động một câu đến sa trường, đến chiến đấu, chỉ rủ rỉ những cảnh đời thường hậu phương, nhưng lại khắc họa rõ rệt đau thương và sức chịu đựng đến đáng nể của những con người không bao giờ hoài công ngoái lại. Họ chỉ tiến bước, dù tương lai còn khổ sở hơn quá khứ. Họ phẫn nộ khi Thiên hoàng thần thánh tuyên bố đình chiến, dù biết chiến tranh tàn nhẫn hơn hòa bình.

Bằng nét vẽ biểu cảm cao độ và tận dụng tối đa sức kể của hình ảnh, Ở một góc nhân gian thoạt trông tưởng chừng chỉ có một câu chuyện, nhưng thực chất, khuôn khổ số trang có hạn đó chứa đựng đến ba mạch truyện đầy đặn phong phú theo ba nghệ thuật kể truyện khác nhau (tuyến tính, truyện trong truyện, và tái hiện), mà khi nhận ra, người đọc không khỏi trào lên thổn thức. Bộ phim anime cùng tên, dù xuất sắc, đã không thể hiện được đầy đủ nội dung này.

Phố chiều lặng gió Mênh mang anh đào là một câu chuyện khác, diễn ra mười năm sau ngày bom rơi. Nỗi đau lúc này lại mang hình hài khác. Dù bom đạn đã im tiếng, vệt máu đã phai, người nằm xuống không còn dấu tích, thành phố cũng đã đi vào tái thiết nhưng hậu quả và mất mát để lại thì mãi mãi âm ỉ, dù bao nhiêu cơn gió đã lặng, bao nhiêu hoàng hôn đã tắt.

ĐÁNH GIÁ CHUNG

Phố chiều lặng gió, Mênh mang anh đào là tác phẩm tái hiện công cuộc phục hồi cả về mặt vật chất lẫn tinh thần sau chiến tranh, mà tâm điểm là những nạn nhân của thảm họa bom nguyên tử Hiroshima 1945. Phố chiều lặng gió đặt bối cảnh ở thời kì nhập nhằng khi hàng vạn người vẫn còn bị cái bóng chiến tranh vây giữ, còn Mênh mang anh đào đưa ta đến thời hiện đại, khi chúng ta những tưởng chiến tranh đã lùi xa, khi mà công cuộc tái thiết vật chất đã gần như hoàn thành nhưng “tái thiết tinh thần” vẫn mãi mãi là một đại công trình dang dở. Cái sự dang dở ấy được thể hiện rõ ràng qua nỗi sợ bệnh tật từ phóng xạ nguyên tử, qua khát khao sống, khát khao hạnh phúc, qua những giấc mơ chưa trọn về ngôi nhà và những đứa trẻ như một người bình thường lẽ ra được có.

Một điểm đáng chú ý giúp tác phẩm này dễ chạm đến trái tim độc giả chính là yếu tố tâm lý nhân vật được tác giả chú trọng miêu tả rất kĩ càng. Mấy ai hiểu được cảm giác bị cô lập của kẻ sống sót mang trên mình dấu tích chiến tranh không sao xóa bỏ? Mấy ai hiểu được mặc cảm tội lỗi khi bất lực nhìn người thân mình ra đi trong khi mình còn sống? Mấy ai hiểu được nỗi lo lắng mơ hồ không biết mình có bị di truyền mầm bệnh từ thảm họa mấy chục năm trước? Những độc giả của tác phẩm này có lẽ đều không bất hạnh ở trong hoàn cảnh ấy, nhưng Fumiyo đủ tài năng để khiến chúng ta dù không từng trải qua, vẫn cảm nhận rõ ràng và đồng cảm với những ngổn ngang suy nghĩ của nhân vật mà thấm thía hơn ý nghĩa của câu chuyện.

Thêm nữa, góp công rất lớn vào thành quả truyền cảm của tác phẩm không thể không kể đến phần hình ảnh. Nét vẽ của Phố chiều lặng gió, Mênh mang anh đào được đánh giá là đơn giản mà vô cùng đẹp. Thậm chí, dù đôi chỗ trông như nét vẽ trẻ con và biểu cảm nhân vật có chút gì ngờ nghệch, trong sự đơn giản quá thể ấy vẫn ánh lên nét đẹp khó tả thành lời. Bởi vì đơn giản, chính những nét vẽ giản dị ấy đã hoàn thành trọn vẹn vai trò sứ giả truyền tải những suy nghĩ cùng cảm xúc của các nhân vật trong tác phẩm.

Kì thực, theo chính tác tác giả Fumiyo từng nói, cô nảy ra ý tưởng sáng tác Phố chiều lặng gió, Mênh mang anh đào khi được biên tập đề nghị vẽ một câu chuyện lấy chủ đề Hiroshima. Tác giả Fumiyo cũng là một người con của Hiroshima, may mắn lớn lên yên bình và có một gia đình và không chịu ảnh hưởng bởi thảm họa bom nguyên tử 1945. Thế nhưng, càng trưởng thành, cô càng nhận thấy bản thân sẽ rất vô trách nhiệm nếu cứ né tránh chủ đề đó, và thế là Phố chiều lặng gió, Mênh mang anh đào ra đời như một sự kết tinh của tình yêu quê hương, lòng nhiệt huyết và mong ước truyền tải đến độc giả thông điệp về hòa bình. Có lẽ chính vì được nhào nặn bởi tài năng của một người con Hiroshima, tác phẩm lại càng thấm đẫm một cảm giác chân thực lạ kì mà hiếm manga nào đạt được.

Là một câu chuyện không dài, không phức tạp, với một đề tài không phải hiếm, Phố chiều lặng gió, Mênh mang anh đào vẫn thành công làm rung động mỗi độc giả từng đọc qua. Nó không đơn thuần là một tác phẩm đọc để giải trí, mà là một lời cảnh tỉnh mạnh mẽ, một thông điệp tha thiết về trách nhiệm gìn giữ hòa bình hay một lời cầu chúc đau thương chiến tranh sẽ đừng chạm đến ai cả. Như đã nói, bạn có lẽ sẽ không khóc đâu, nhưng tin rằng một nỗi buồn nhẹ và mỏng như cánh hoa anh đào sẽ ở lại trong bạn rất lâu sau khi bạn gấp lại trang sách cuối cùng.

Nguồn: Tổng hợp Internet
Chỉnh sửa và trình bày: Tiệm sách cũ Cornie