Trùng Sư – Khúc ca của trời đất trên vai kẻ độc hành

10/12/2018  387 lượt xem

Trong thế giới của bộ truyện Trùng Sư, “trùng” là một thực thể sống tồn tại khắp nơi, nhưng vô hình với hầu hết các sinh vật khác. Một vài trong số chúng gây ảnh hưởng xấu đến con người, số khác lại tạo nên động lực giúp họ tiếp tục tồn tại. Trong mối tương quan ấy, Trùng sư, những người có khả năng nhìn thấy “trùng”, rong ruổi khắp thế gian và giúp đỡ những mảnh đời bị tác động bởi chúng. Bộ truyện là hành trình phiêu bạt của vị Trùng sư tên Gin nhằm tìm hiểu về loài sinh vật kỳ bí này.

GIỚI THIỆU NỘI DUNG

Mushi (Midorimono) là tên gọi chung của những sinh vật có cấu tạo gần với sự sống nguyên thủy nhất. Hiện diện ở mọi nơi xung quanh ta, nhưng hình dáng và sự tồn tại của chúng lại vô cùng mơ hồ, không phải ai cũng có thể nhận thấy. Sự bí ẩn của các mushi đã khiến cho con người sợ hãi chúng, coi chúng như một thứ bệnh dịch hoặc một thế lực siêu nhiên cần bị loại trừ. Câu chuyện theo chân mushi-shi (những người am hiểu và biết cách thu phục các mushi) Ginko trên chuyến hành trình khám phá về loài sinh vật vẫn còn là dấu hỏi đối với nhân loại.

Những khung cảnh đẹp đến ma mị khiến ta không thể rời mắt khỏi trang sách

SƠ LƯỢC TÁC GIẢ

Yuki Urushibara sinh ngày 23/1/1974 tại Yamaguchi, Nhật Bản. Cô bắt đầu vẽ truyện tranh lần đầu khi còn học trung học và ra mắt như một họa sĩ minh họa dưới bút danh Shima Soyogo trên tạp chí truyện tranh Fanroad. Sau khi tốt nghiệp vào năm 1998, cô đã gửi oneshot Mushishi đến tạp chí Afternoon Seasons Zokan, sau đó từ một oneshot, Mushishi được kéo dài thành series và đăng định kỳ trên tạp chí Afternoon của Kodansha.

Các tác phẩm của cô đều mang một nét buồn man mác, được thể hiện qua những lời thoại hay dòng tự sự của nhân vật cùng bối cảnh thiên nhiên được vẽ đầy nguyên sơ, huyền ảo. Yuki Urushibara thường khai thác những câu chuyện nhẹ nhàng mà hấp dẫn, xoay quanh cuộc sống thường nhật hoặc thậm chỉ cả những hiện tượng thiên nhiên kỳ bí.

Một số tác phẩm tiêu biểu: Mushishi, Mushishi Gaitanshuu, Mushishi Tokubetsu Hen – Hihamu Kage,…

THÔNG TIN SÁCH

Công ty phát hành:    NXB Trẻ
Tác giả:    Yuki Urushibara
Ngày xuất bản:    10-2018
Kích thước:    11.3 x 17.6 cm
Nhà xuất bản:    Nhà Xuất Bản Trẻ
Loại bìa:    Bìa mềm

Khúc ca của trời đất trên đôi vai kẻ độc hành

“mặt trời lên rồi lại lặn,

bông hoa kia sớm nở tối tàn.

ánh dương tuy giấu mình nhưng vẫn dậy,

phiến hoa này đâu phải thứ hương xưa.”

lần đầu tiên tôi được chìm vào trong khung cảnh trong xanh của một miền đất xa xôi với thời gian vô định, là khoảng ba năm về trước, khi tôi nằm trên ghế dài, trên chuyến xe khách chạy từ thủ đô lên sapa. một lòng háo hức lạ kì, tôi thật nhanh muốn thoát ra khỏi bụi bặm thường nhật, lao thật nhanh vào rừng cây sâu thẳm. chưa ai hỏi liệu tôi muốn sống ở đâu, sống như thế nào, nhưng có vẻ như đất trời đã thấu hiểu và đáp lời tôi, qua khung cửa sổ của chiếc xe đang từ từ vượt dốc với những cú rung lắc bất chợt và cung đường gập ghềnh. chiếc ipad trong tay tôi, lúc đó bất ngờ nhảy sang một bộ phim hoạt hình mới. tôi không nghĩ đó là tình cờ, bởi tôi đã được gặp anh, người đã dẫn tôi đi vào thế giới xanh biếc ấy.

ginko, người cũng như tên, sở hữu mái tóc bạc màu che khuất đi con ngươi bên trái. lai lịch không rõ ràng, người ta chỉ biết anh với dáng điệu của một thầy thuốc đi khắp nơi tìm bệnh. xung quanh anh tỏa ra một thứ hào quang dịu nhẹ, che lấp đi vẻ bí ẩn và nội tâm ẩn khuất. ginko đi khắp nơi, trên vai đeo thùng gỗ, tới từng ngôi làng hẻo lánh, từng khu rừng sáng tối âm u. theo bước chân anh, thiên nhiên đất nước nhật đã hiện ra muôn màu và trong trẻo như thế. xuân, hạ, thu, đông, ngày mưa tháng nắng, lá đọng sương tan, hồ nước bóng nắng, mỗi khung cảnh đều gây choáng ngợp bởi độ tỉ mỉ trong chi tiết và màu sắc sử dụng. nếu bỏ qua yếu tố nội dung, đây có thể trở thành một cuốn phim tài liệu về vẻ đẹp hoang sơ nơi xứ ấy. nhưng hãy đừng quên người dẫn dắt ta trên đường, bởi anh chính là điểm nhấn của toàn bộ câu chuyện.

ginko mang danh thầy thuốc, nhưng thực chất anh mang một năng lực kì lạ, đó là có thể nhận biết và tiếp xúc với những sinh vật nhỏ bé trong không khí mà người thường không thể thấy. chúng là tác nhân gây ra những biến đổi của tự nhiên và con người, kể cả những rắc rối. mushi là cách người ta gọi chúng, và mushishi chính là những người sở hữu năng lực như của ginko, những vị trùng sư quyền năng. sự hiện diện của vô vàn loài mushi khiến ta nhận ra, trên thế giới này, cỏ cây, chim chóc, hươu nai, con người chúng ta không hề cô độc. chúng cũng là một phần của vòng tuần hoàn sự sống, cũng là một phần của quá trình tiến hóa và phát triển. chúng biết cách sinh sôi, nảy nở, biết náu mình, biết cảm nhận thế giới xung quanh, cũng có cái gọi là nguồn cội. vậy ginko và những người như anh ấy, có vai trò gì trong dòng chảy này. có thể anh miệt mài đi chữa chạy cho người bị mushi gây bệnh, có thể anh tìm cách ngăn chúng gieo hồng thủy, thiên tai. hoặc có thể, trong thâm tâm, anh chỉ muốn cùng chúng, khẳng định sự tồn tại trên cuộc đời, cùng ngắm nhìn thế gian rộng lớn, và đi sâu vào tiềm thức của cội nguồn. con mắt trái của anh, không ai nói, nhưng đều biết đó là do mushi gây ra, nhưng vậy thì sao chứ, nguời đàn ông này chưa từng có ý muốn trả thù để hủy diệt một sự sống nào. tôi tự hỏi liệu anh có như tôi, có tha thiết yêu thương cái cuộc đời nay đây mai đó, để lạc mình vào không gian và thời gian vô định.

quay trở lại thiên nhiên in dấu bước chân người thầy thuốc, tôi cảm giác như tác giả và người làm phim này, muốn đưa đến cho tôi một dạng thông điệp về thời gian. tôi cứ bị ám ảnh bởi hai chữ “tồn tại”, bởi từ ngữ đó đã nói lên rất nhiều về bộ phim. người dân bình thường khi bị mushi quấy nhiễu, có người lo lắng, hoảng sợ, có kẻ lại thật bình thản và chấp nhận đó là một phần của số phận, chấp nhận sự hiện diện của mushi. con người, mặc nhiên không thể cưỡng lại sự hấp dẫn của dòng komiyaku đầy quyền năng, ẩn dụ cho dòng thời gian không thể nắm bắt.

cái cách mà ginko và mọi người trong phim ứng xử với cuộc đời của chính họ, có phần gì đó giống với phản xạ của tự nhiên. không ồn ào, căng thẳng, bí bách, con người nơi đây cứ bình lặng như thế, đầy suy tư như thế.

vòng tuần hoàn của sự sống cứ như vậy diễn ra, tạo thành khúc ca của chiếc lá, hơi thở của thu phong, nhẹ nhàng tựa mình trên đôi vai của người con trai ấy. liệu chúng có cảm thấy bình yên giống như tôi khi nằm trên chuyến xe hướng về miền xanh thẳm nọ?

liệu tôi có được như thế, được mãi tươi xanh và an lành trong tâm thức?

Bài viết tham khảo: stardusttblog.wordpress.com