Ma Thổi Đèn, khi trộm mộ trở thành nghệ thuật

21/01/2019  254 lượt xem

Tên truyện “Ma thổi đèn” xuất phát từ “Bùa mô kim, ấn quật mộ, dỡ núi dời non tìm quyết chú. Nhân điểm chúc, quỷ xuy đăng, dò mồ đổ đấu kiếm vạn tiền” trong đó “Nhân điểm chúc, quỷ xuy đăng” (Người thắp nến, ma thổi đèn). Đại ý là khi vào hầm mộ, phải thắp một ngọn nến ở phía đông nam, nếu nến tắt thì phải thoát ra ngay và không được lấy vật của người chết.

GIỚI THIỆU NỘI DUNG

Truyện ban đầu được đăng trên mạng Internet từ năm 2006, gây nên cơn sốt trên mạng và là tác phẩm đứng đầu 10 tiểu thuyết mạng được tìm kiếm nhiều nhất năm 2006. Sau đó truyện được xuất bản thành sách in.

Sau Ma thổi đèn, trên mạng lẫn thị trường sách in đã xuất hiện cả một trào lưu sáng tác theo chủ đề “trộm mộ”. Ma thổi đèn gồm hai phần, mỗi phần bốn tập, mỗi tập là một cuộc phiêu lưu ly kỳ, rùng rợn của ba Mô kim hiệu úy – Người trộm mộ Hồ Bát Nhất, Tuyền béo, Shirley Dương. Ngoài những tình tiết dồn dập, Ma thổi đèn còn hấp dẫn ở những kiến thức phong thủy và huyền thuật được đan cài vào một cách vô cùng khéo léo.

Năm 2008, Ma thổi đèn tiếp tục lọt vào danh sách 10 tác phẩm được người Trung Quốc tìm đọc nhiều nhất.

Hồ Bát Nhất cùng với người anh em tốt Vương Khải Tuyền (Tuyền Béo) sinh ra trong thời loạn, ở Trung Quốc xảy ra chiến tranh, còn có cách mạng văn hoá. Thời đó, thanh niên có ba lựa chọn: nhập ngũ, ở lại thành phố làm công nhân hoặc lên vùng núi hoặc về quê lao động. Hai người Hồ Bát Nhất và Tuyền Béo đều là gia đình bị đấu tố, không có người chạy cửa sau (ý là đút lót ý mà) nên bị điều lên vùng hẻo lánh lao động. Ở nơi khỉ ho cò gáy này, tuy không có điện cáp, dân thì mù tri thức, nhưng điều kỳ lạ là trong nhà dân có rất nhiều đồ cổ quý hiếm! Trong một lần vào khe Lạt Ma tìm một cô bạn bị lạc, Hồ Bát Nhất lần đầu tiên tiếp xúc với mộ cổ và ma quỷ. Chỉ tiếc là anh không biết, để rồi sau này, núi Tim Trâu ở khe Lạt Ma do địa chấn mà nứt ra, dân làng tìm thấy mộ cổ cùng với bao nhiêu báu vật.

Sau đó, Hồ Bát Nhất được chú họ hàng xa quen biết gì đó giúp đỡ, anh nhập ngũ. Trong một lần làm nhiệm vụ ở trên núi Côn Luân, cả đội gặp một loại sinh vật kỳ quái, từng người từng người chết đi. Hồ Bát Nhất cùng vài người thoát chết, chui vào một khe núi tránh tuyết lở, tưởng không còn hy vọng ra ngoài nữa thì anh chợt nhận ra đây là lối vào một ngôi mộ cổ. Vốn dĩ anh nhận ra vì anh được ông nội truyền lại cho quyển “Thập Lục tự âm dương phong thuỷ bí thuật”, nhưng tiếc rằng sách chỉ có một nửa, nửa còn lại không biết ở đâu. Nhận ra mộ cổ ở Côn Luân, anh thầm ước tính kiểu dáng, đường đi trong ngôi mộ, rồi dẫn những người còn sống sót ra ngoài an toàn.

Trung Quốc tới thời bình, Hồ Bát Nhất rời quân ngũ, hội ngộ với người anh em Tuyền Béo. Cả hai trầy trật bán băng cát xét kiếm tiền sống qua ngày. Lại một hôm, tình cờ gặp tên bán đồ cổ Răng Vàng, hắn rất thoải mái tám chuyện với hai người, còn tặng hai người bùa mô kim (bùa của những mô kim hiệu uý – những người đào mộ để trừ tà). Dòng đời xô đẩy, hai người quyết định dấn thân vào nghề đào mộ, đầu tiên là quay về vùng hẻo lánh họ từng lao động ở đó, đi vào Hắc Phong Khẩu, Dã Nhân Câu, từ đó cuộc hành trình bắt đầu . . .

À mà không, cuộc hành trình thực sự bắt đầu khi họ theo một đoàn khảo cổ tìm tới thành cổ Tinh Tuyệt, gặp Shirley Dương – một nữ triệu phú hoa kiều, cũng là cháu ngoại của một tay trộm mộ lẫy lừng. Sau này, cô là người cung cấp trang thiết bị cho Hồ Bát Nhất và Tuyền Béo, và cũng theo hai người họ khám phá những bí ẩn dưới những ngôi mộ, bí ẩn về chính bản thân mình, và còn nửa quyển sách còn lại . . .

VỀ TÁC GIẢ

Thiên Hạ Bá Xướng tên thật là Trương Mục Dã, 33 tuổi, người Thiên Tân. Anh vốn học ngành mỹ thuật, song không phát triển được ở lĩnh vực này, từng đi làm ăn khắp các tỉnh thành trong nước, sau đó góp vốn với bạn bè mở công ty tài chính, rồi một cơ hội ngẫu nhiên đến, anh bắt đầu viết tiểu thuyết Ma thổi đèn, gây tiếng vang lớn trong cộng đồng cư dân mạng. Trong tác phẩm đứng đầu 10 tiểu thuyết mạng được tìm kiếm nhiều nhất năm 2006 này, anh kể lại những câu chuyện “trộm mộ” lôi cuốn, khiến cho rất nhiều bạn đọc tò mò, thậm chí nghi ngờ, không biết anh có phải là một mô kim hiệu úy (người trộm mộ) không. Anh phải thanh minh một cách hóm hỉnh rằng: “Tất cả những chuyện đó đều do tôi bịa ra cả. Bản thân tôi nào đã trộm mộ bao giờ, ngay cả Thập tam lăng cũng chưa từng tới tham quan ấy chứ”.

Từ thế giới ly kỳ, quái dị dưới lòng đất ở tám tập Ma thổi đèn đến lũ “mèo dị hợm” trong tác phẩm mới nhất Mèo giặc, những trải nghiệm trong đời thực của Trương Mục Dã cơ hồ chẳng liên quan gì đến sách anh viết ra cả. Và dẫu rằng được hàng chục triệu bạn đọc trên mạng say mê, song anh không tự đề cao tư chất nhà văn hay nghệ thuật sáng tác của mình, cũng như chưa muốn biến việc viết văn trở thành một nghề chuyên nghiệp.