Hồ Sơ Mật – The Top Secret

27/03/2019  280 lượt xem

Trong thế kỷ mới, các công nghệ điều tra tiên tiến nhất đã giúp cho việc điều tra phá án tiến bộ vượt bực. Chính từ đó, một đội điều tra đặc biệt áp dụng công nghệ soi chụp quang não để điều tra thông qua ký ức của não bộ.

GIỚI THIỆU NỘI DUNG

Những năm 2060s, người ta phát triển một công nghệ cho phép sử dụng các bộ não còn nguyên vẹn của người chết để xem lại mọi sự việc người đó đã nhìn thấy trong vòng 5 năm. Công nghệ này được áp dụng vào phá các vụ án nghiêm trọng mà các phương pháp thông thường không làm được. Nó vấp phải nhiều sự phản đối nhưng cũng đạt được nhiều thành công không thể chối cãi.

Câu chuyện xoay quanh Maki và Aoki, thuộc tổ điều tra đặc biệt được phép dùng phương pháp đọc não để phá án. Maki là trưởng phòng, tất nhiên ảnh đã xem vô số bộ não bệnh hoạn nên giờ não ảnh cũng chứa đầy bí mật có thể dọa người ta vỡ tim mà chết và sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. Aoki là người mới, làm việc dưới quyền Maki, nhìn thì hơi ngố nhưng cũng có những tố chất tâm lý siêu đẳng. Hai người này sẽ cùng nhau xem phim kinh dị bằng não người để phá các vụ án phức tạp.

ĐÁNH GIÁ CHUNG TÁC PHẨM

Ưu điểm lớn nhất của truyện, thứ cuốn hút người xem đương nhiên là vụ sáng tạo ra công nghệ xem hình ảnh bằng não người chết. Nó rất chân thực, giống như xem phim vậy. Và điều hay ho hơn là nó không “chiếu” lại các cảnh mang tính vật lý. Qua đôi mắt của mỗi người (chết), phụ thuộc vào tâm trạng, tình cảm, thành kiến, cái nhìn cá nhân của họ mà mỗi sự vật, hiện tượng, con người cũng sẽ khác. Ví dụ qua đôi mắt một ông bố, đứa con gái của ông ấy trông sẽ luôn dễ thương như một cô bé con (dù với người khác thì con gái ổng là một con quỷ sứ chẳng hạn). Có nghĩa đó là một góc máy được cảm xúc chi phối mạnh mẽ. Như thế, người xem não người chết cũng sẽ thấy luôn những ảo ảnh của người đó.

Bám vào điểm mấu chốt này, mỗi vụ án là hai câu chuyện song song, một là câu chuyện từ bộ não người, một là câu chuyện thực.

Một cái hay nữa đấy là câu chuyện riêng của các thanh tra phá án bằng cách này. Ban đầu họ sẽ hào hứng với việc được biết các diễn biến riêng tư của người đã khuất. Sau đó sẽ là đôi chút nhàm chán khi phải xem lặp đi lặp lại các việc thường ngày. Nhưng đấy mới chỉ là chút khai vị ban đầu thôi. Món chính còn chưa dọn lên đâu. Đến một lúc, tất cả họ đều sẽ phải vật lộn với sự điên loạn trong các bộ não.

Bởi đa số vụ án họ nhận đều là tội phạm đặc biệt nguy hiểm, những kẻ có cách suy nghĩ mà người bình thường không thể tưởng tượng được. Dù xem não của nạn nhân hay thủ phạm thì họ cũng đều đã chứng kiến những tội ác tột cùng, phản nhân loại. Nó u ám, tăm tối, luôn thách thức các thanh tra phải mở rộng cực hạn chịu đựng trong tâm lý của mình.

Người điều tra phải cân bằng cuộc sống của mình khi đi trên sợi dây mỏng manh cao hai ngàn mét, mà bên dưới là địa ngục tội ác của những tên tội phạm. Làm sao để những câu chuyện hãi hùng đó không ảnh hưởng tới cuộc sống riêng? Họ đã nhìn qua đôi mắt của một nạn nhân, đôi lúc sự sợ hãi của nạn nhân trước khi chết sẽ bóp nghẹt họ. Họ đã nhìn qua đôi mắt kẻ sát nhân, đôi lúc họ sẽ suy nghĩ giống kẻ sát nhân, có ham muốn của kẻ sát nhân. Cái này mà dựng thành phim Mỹ thế nào cũng có màn một thanh tra trở thành kẻ sát nhân bắt chước.

Nó như một bài tập về nhà kiểu: Oh, hey Maki, mày vừa xem não của một thằng sát nhân biến thái bệnh hoạn thích làm trò với cơ thể của các thiếu niên xinh đẹp giống mày, hãy tìm ra cách để xóa bỏ những hình ảnh đó khỏi não mày xem. Có cách nào không? Một bài tập về nhà ám ảnh và bất tận. Nó có một đáp án, đáp án còn thảm khốc hơn câu hỏi. Chỉ có một cách duy nhất để xóa bỏ nó và để không ai phải thấy lại những hình ảnh kinh khủng như thế nữa. Đó là bắn một phát súng vào giữa đầu, kết thúc sự tra tấn tinh thần đồng thời phá hủy luôn bộ não chính mình. Đã có người làm như thế. Và có thể sẽ còn người khác làm như thế. Để tự giải thoát cho mình và bảo vệ những người khác.

Tội ác bày ra trên báo chí truyền thông là khủng khiếp nhất ư? Hay trên hồ sơ cảnh sát? Không, nó nằm ở nơi sâu kín nhất là bộ não con người, bộ não những kẻ gây ra tội ác hoặc chứng kiến tội ác. Một lăng kính trực diện và trần trụi nhất.

Một vấn đề hay ho nữa mình mong truyện sẽ khai thác nhiều hơn, đấy là cái nhìn của con người đương thời về phương pháp phá án này. Sự giằng co giữa bảo vệ quyền riêng tư và tìm ra sự thật. Góc nhìn xã hội đối với một sự kiện đặc biệt sẽ phản ánh luôn xã hội đó một cách chân thực.

Nói chung khen bộ này thì nhiều, phía trên là những điểm chính yếu đặc sắc nhất. Truyện cuốn hút, diễn biến nhanh, đủ giật gân, nhiều vụ án phản ánh nhiều mặt tối tận cùng xã hội.

ĐÔI NÉT VỀ TÁC GIẢ

Shimizu Reiko (sinh ngày 26 tháng 3 năm 1963 tại Tokyo, Nhật Bản) là một họa sĩ truyện tranh người Nhật Bản. Cô ra mắt tác phẩm đầu tay Sansaro Monogatari vào năm 1983 trên tạp chí LaLa, và chủ yếu vẽ cho nhà xuất bản Hakusensha. Shimizu được chú ý với những tác phẩm khoa học viễn tưởng và phong cách vẽ của mình, ngoài ra còn được biết đến với bộ bài tarot có tên Miracle Tarot do cô vẽ minh họa.

Shimizu nhận giải thưởng Shogakukan Manga Award vào năm 2002 trong hạng mục shōjo với bộ truyện Kaguyahime.Tác phẩm Himitsu – Top Secret của cô đã được ban giám khảo Japan Media Arts Festival tiến cử 2 lần vào năm 2007 và 2008. Nó cũng nằm trong bảng xếp hạng Tohan 4 lần vào tháng 5 năm 2009. Manga Moon Child đã được mua bản quyền tiếng Anh bởi CMX Manga.

Nguồn bài viết: Tổng hợp Internet
Chỉnh sửa & Trình bày: Tiệm sách cũ Cornie