Dáng Hình Thanh Âm, dư âm day dứt về nạn bắt nạt học đường

26/11/2018  452 lượt xem

Dáng Hình Thanh Âm chứa đựng rất nhiều, rất nhiều thứ để chúng ta phải suy ngẫm.

Dù chọn đề tài về người khiếm thính “rất kén” người đọc, lại là tác phẩm đầu tay, nhưng những gì bộ truyện đạt được lại vô cùng rực rỡ với lượng bản in cao ngất, ẵm hàng loạt giải thưởng và mới đây nhất, anime vừa công chiếu đã gây sốt các phòng vé.

GIỚI THIỆU NỘI DUNG

Câu chuyện xoay quanh mối quan hệ lãng mạn giữa hai cô cậu học sinh trung học có nhiều uất ức trong cuộc sống.

Là câu chuyện tình dễ thương về cô gái khiếm thính và cậu trai bị bắt nạt.

Trên cái nền đẹp đẽ nên thơ ấy, nỗi đau khổ mà đôi nhân vật chính phải trải qua vô tình càng trở nên nổi bật. Sự bình yên giả tạo đã che khuất những góc tối tăm của cuộc sống học đường Nhật Bản, nơi mà tiếng kêu cứu từ nạn nhân chỉ yếu ớt không được ai quan tâm hay giúp đỡ.

Khi được nộp bản thảo lần đầu, bộ truyện đã gây tranh cãi pháp lý, kiện tụng do đụng chạm, chỉ trích các vấn đề nhạy cảm. Về nội dung, câu truyện xoay quanh hai nhân vật chính. Shoyo Ishida từng là một cậu bé côn đồ, chuyên bắt nạt bạn học bị điếc là Shoko Nishimiya.

Sau một biến cố, Ishida bỗng trở nên bị cô lập, trầm cảm, và có ý nghĩa tự sát.

Rồi một ngày nọ, Ishida gặp lại Nishimiya, cả hai đều thống khổ mối quan hệ bắt nạt khi xưa.

Bộ truyện là hành trình tìm cách chuộc tội, tìm sự cứu rỗi bản thân và hòa nhập lại với cộng đồng, tìm một lý do để tin tưởng lại xã hội và con người đã ruồng bỏ và làm ngơ bạn.

VỀ TÁC GIẢ

Yoshitoki Oima , sinh ngày 15 tháng 3 năm 1989, là một họa sĩ truyện tranh và tác giả. Sự nghiệp của cô bắt đầu với một bộ truyện tranh chuyển thể từ Mardock Scramble của Tow Ubakata. Tác phẩm gốc đầu tiên của cô, A Silent Voice, được giới phê bình đánh giá cao, nhưng ban đầu phải mất một thời gian để xuất bản vì chủ đề của nó.



DƯ ÂM DAY DỨT VỀ NẠN BẮT NẠT HỌC ĐƯỜNG

Tác phẩm của xứ sở hoa anh đào lấy chủ đề chính là tệ nạn bắt nạt trong nhà trường, để lại cho người xem nhiều ngậm ngùi và suy ngẫm.

Là quốc gia sở hữu nhiều giá trị văn hóa, xã hội tốt đẹp, Nhật Bản luôn được cả thế giới ngưỡng mộ, kính phục với đôi chút tò mò. Tuy nhiên, cũng do nề nếp truyền thống mà tại xứ sở hoa anh đào lại nảy sinh một tệ nạn kinh khủng: bạo lực học đường.

Ở cái tuổi còn vô tư và đang trưởng thành về mặt nhân cách, học sinh Nhật Bản thường bị gò ép vào khuôn khổ thay vì được tự do thể hiện cá tính. Những đứa trẻ có điều gì đó khác biệt với đám đông sẽ bị số còn lại cô lập, thậm chí bắt nạt, bày đủ trò trêu chọc dã man.

Trong A Silent Voice, Shoko Nishimiya (Saori Hayami) là một trường hợp như thế. Cô bé có vẻ ngoài xinh xắn, hiền lành, nhưng lại bị khiếm thính. Không giao tiếp được như người bình thường, càng cố hòa nhập, càng cố nhẫn nhịn, Shoko càng trở thành mục tiêu bắt nạt của bạn cùng lớp.

Một trong số những kẻ bắt nạt cô bé là Shoya Ishida (Miyu Irino). Sau khi sự việc bị phanh phui, Shoko quyết định chuyển trường. Oái oăm thay, chính Shoya trở thành “kẻ thế chỗ”, bị bạn bè cho nếm mùi “địa ngục trần gian”. Nhiều năm sau đó, hai người gặp lại nhau khi đã trở thành học sinh trung học.

Đặt ra tiền đề thú vị rằng liệu kẻ chuyên đi bắt nạt sẽ trở nên ra sao khi trở thành người bị bắt nạt, A Silent Voice tái hiện cuộc sống học đường Nhật Bản dưới lăng kính của chính những người trong cuộc, nơi mà phương thức trốn tránh chỉ có thể là chuyển đi nơi khác hoặc là tự sát.

Những đứa trẻ có gương mặt ngây thơ, thánh thiện, nhưng có thể nghĩ ra vô số trò bắt nạt bạn bè theo cách vô cùng tàn nhẫn. Tất cả tạo ra ký ức tuổi thơ tồi tệ, trở thành vết thương khắc sâu vào tâm trí nạn nhân đến suốt cuộc đời.

Shoya Ishida – cậu học sinh trung học khỏe mạnh, bình thường, có mẹ yêu thương và cô cháu gái xinh xắn – lên kế hoạch tự tử. Thật rùng rợn khi một cậu bé đang ở lứa tuổi rực rỡ nhất của đời người lại toan tính chỉn chu cho cái chết của mình.

Trường đoạn lập tức khiến người xem tò mò muốn biết lý do gì đã đẩy Shoya đến bước đường cùng, và tại sao người cuối cùng cậu muốn gặp trên đời lại là cô bạn cùng lớp đã chuyển trường từ hồi tiểu học.

Cô bé ấy là Shoko, nhân vật từng bị Shoya ngỗ ngược chọc phá chỉ bởi bị khiếm thính, có tính tình hiền lành và giọng nói kỳ quặc. Đỉnh điểm, cậu bé rút phăng máy trợ thính khiến tai Shoko bị chảy máu.

Song, đáp lại ngần ấy trò bắt nạt không phải là lòng hận thù. Shoko chỉ muốn “được trở thành bạn bè” với Shoya và các bạn trong lớp. Trải qua thời gian, cậu bé ngỗ ngược mới hiểu được cảm giác rất đỗi chân thành ấy khi trở thành nạn nhân mới, bị chúng bạn xa lánh, xua đuổi.

Tuy nhiên, A Silent Voice không chỉ đơn giản xoay quanh quan hệ nhân – quả giữa Shoko và Shoya, mà còn mở rộng ra với nhiều nhân vật phụ có tính cách phức tạp.

Đó là người mẹ vô tư nhưng hết mực thương con của Shoya, là cậu bạn thân béo ú lạc quan hài hước Hirose, là cô em gái cá tính mạnh mẽ của Shoko, hay cô bé xấu tính Ueno, cô bé Kawai giả tạo, chuyên đóng vai người tốt… Tất cả giúp tạo nên bức tranh trường học – gia đình – xã hội tương đối phong phú tại xứ Phù Tang.

Bước sang nửa sau, bắt nạt học đường không còn là chủ đề chính của A Silent Voice nữa. Nó chỉ là nền tảng để tạo nên tính cách nhân vật khi trưởng thành. Từ một cậu bé hoạt bát, mạnh mẽ, Shoya thu mình trong vỏ ốc, luôn cúi gằm mặt, thậm chí không có nổi một người bạn ở trường.

Shoko thì luôn tự đổ lỗi cho bản thân, phải phụ thuộc vào mẹ và em để tiếp tục tồn tại, và thậm chí từng thực hiện hành động tự sát. Hầu hết nhóm trẻ còn lại dần nhận ra sai lầm của bản thân (hoặc không), và nhận lấy bài học riêng để thêm lớn khôn.

Tuy mang chủ đề nặng nề, bộ phim vẫn tràn ngập những khung cảnh thơ mộng, khắc họa vẻ đẹp gây xao xuyến của thiên nhiên Nhật Bản qua bút pháp tỉ mỉ.

Trên cái nền đẹp đẽ nên thơ ấy, nỗi đau khổ mà đôi nhân vật chính phải trải qua vô tình càng trở nên nổi bật. Sự bình yên giả tạo đã che khuất những góc tối tăm của cuộc sống học đường Nhật Bản, nơi mà tiếng kêu cứu từ nạn nhân chỉ yếu ớt như một “thanh âm im lặng”, không được ai quan tâm hay giúp đỡ.

Có lẽ cách khắc họa bạo lực học đường trong A Silent Voice sẽ gây ra tranh cãi nhất định đối với khán giả đến từ nền văn hóa khác. Những người “yêu công lý” sẽ cảm thấy khó hiểu tại sao sau khi phải trải qua chừng ấy trò quậy phá, Shoko vẫn nhẫn nhịn và quay lại làm bạn với người bắt nạt mình.

Ngoại trừ Shoya, những đứa trẻ khác vào hùa cũng không mấy hối hận, không phải chịu sự trừng phạt từ nhà trường. Có lẽ rằng tại Nhật Bản, nơi mà tinh thần samurai luôn được tôn vinh, nạn nhân cần phải tự chịu trách nhiệm về tình trạng bản thân, phải tự kiên cường vượt qua khó khăn, thay vì chờ đợi công bằng xảy ra.

Nguồn bài viết: Tổng hợp từ Internet
Điều chỉnh: Tiệm sách cũ Cornie