Khi cụ FUJIKO F FUJIO mặc đồ đen

23/08/2019  386 lượt xem

Bạn có còn nhớ một truyện ngắn của Doraemon, mà trong đó Nobita bỏ lên hoang đảo 10 năm liền không? Trong đó có một trang truyện nơi Nobita ngồi bên bờ biển 10 năm, từ một chú bé thành một thanh niên râu dài tóc dài. Để rồi thanh niên ấy gào khóc lên “Không, bộ truyện tranh Doraemon không thể kết thúc buồn thảm thế này được!”. Chỉ trong vài khung tranh, cụ Fujiko F Fujio đã đem cái cô độc của 10 năm trời từ Nobita, “trùm” lên các độc giả nhí, trong đó có tôi. Tôi còn nhớ khi đọc đến đó, mồ hôi tôi vã ra và mắt thì ươn ướt. Tôi sợ nỗi sợ của Nobita, buồn nỗi buồn của cậu ấy như thế chính mình vừa xa cách cha mẹ 10 năm vậy.

Bạn có còn nhớ truyện dài “Cuộc phiêu lưu vào xứ quỷ” không? Trong truyện, Nobita vì muốn thử dùng phép thuật mà đã dùng tủ điện thoại yêu cầu, biến thế giới thành thế giới của những nhà pháp sư, nơi có loài quỷ ngự trị ở một tinh cầu xa xăm. Cái không khí ngột ngạt bức bách ở Trái Đất, nơi có vài con quỷ đang lén lút hoạt động, hay sự căng thẳng tột độ khi đi trong những khu rừng ma quái trên hành tinh quỉ đã đẩy nỗi sợ của tôi lên đến đỉnh điểm, biến bộ truyện thành một trong những truyện dài ấn tượng nhất. Tôi là một đứa có thể đọc một lèo hết cả cuốn truyện. Nhưng riêng với truyện này, tôi phải tạm dừng ở đoạn Nobita và Doraemon bị hóa đá vì nó quá là khủng khiếp đối với tôi ngày đó, một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch.

Kể sơ qua hai ví dụ, là để thấy được ngay cả trong bộ truyện tranh “thuần khiết” như Doraemon, cụ Fujiko F Fujio cũng đã cho thấy tài năng của mình trong việc khai thác những cảm xúc tiêu cực. Nét vẽ của cụ đơn giản, nhưng biểu cảm của nhân vật lại rất đạt, cộng với lời thoại đánh mạnh vào tâm lí người đọc, khiến họ bị “lôi tuột” vào cái thế giới giả tưởng mà cụ dựng ra, để rồi nếm trải đầy đủ mọi đau khổ trong đó.

Thế nên, khi cụ Fujiko F Fujio đã “mặc đồ đen” thì cứ gọi là phê hết chê.

Với Jibun Kaigi (Cuộc gặp với chính mình), cụ cho người đọc chạy vòng vèo trong vòng nhân-quả của cuộc đời. Qua cuộc tranh cãi của các nhân vật, cụ nhắc cho độc giả nhớ lại cảm giác bối rối, hoang mang và thậm chí là nuối tiếc trước những lựa chọn trong đời mình. Những gì ta làm trong quá khứ có phải là đúng? Liệu tiếc nuối và mong muốn thay đổi quá khứ có phải là hành động đúng đắn? Biết trước tương lai có phải là một điều tốt? Những câu hỏi ấy hiện ra, xoay vòng chỉ trong vài trang truyện, cùng một cái kết đầy tang thương khiến cho những ai ít trải nghiệm sẽ bị shock mạnh.

Với Minotaurus no sara (Chiếc đĩa của Minotarusu), cụ cho người đọc theo chân nhà du hành vũ trụ đến một hành tinh nơi loài người được loài bò nuôi như vật lấy thịt. Và những cô gái đẹp nhất sẽ tranh giành quyền trở thành thức ăn tế thần! Cái cảm giác sợ hãi, lung lạc khi tất cả những điều mà minh từng tin, từng biết nay đã sụp đổ được tăng dần qua từng khung truyện. Đọc đến cuối, người đọc chỉ có thể kiệt sức và buông xuôi như chính nhà du hành vậy. Nhưng ít ra, bài học của câu chuyện khá rõ ràng và hữu ích : Đừng áp đặt định kiến lên những sự vật khác, vì như thế chỉ khiến tư duy bị cản trở mà thôi.

Và còn rất nhiều những câu chuyện, nơi lằn ranh đạo đức trở nên nhạt nhòa, cần rất nhiêu suy tư để có thể đi đến tận cùng bản chất của vấn đề.

Hình như có ai đó từng gọi cụ Fujiko F Fujio là “mangaka đến từ tương lai”. Tôi nghĩ danh hiệu này không chỉ xuất phát từ những bộ truyện tranh khoa học viễn tưởng như Doraemon, Perman v.v. mà còn đến từ khả năng đem những nan đề triết học, những câu đố về mặt tư tưởng từ ngàn xưa vào trong những câu chuyện đậm chất viễn tưởng như đã nói ở trên.

Nguồn bài viết: Mọt Truyện
Trình bày: Tiệm sách cũ Cornie