Categories
Lắng nghe sách hát

Vì sao người Nhật không thích bàn chuyện ‘trỗi dậy’ như Trung Quốc?

[ad_1]

Hơn trăm năm nay, Trung Quốc liên tục đưa ra thuyết “Trỗi dậy”, “Nhảy vọt”, “Thời hưng thịnh”; thế nhưng Nhật Bản, quốc gia cách Trung Quốc một eo biển hẹp, nước phương Đông duy nhất thời ấy được coi là “nước lớn trỗi dậy”, thì lại có tâm trạng khác Trung Quốc.

Vì sao người Nhật không thích bàn chuyện ‘trỗi dậy’ như Trung Quốc?

Tác giả: Canh Hân (Trung Quốc) |

Nguồn: 日本人为何不爱谈崛起? 作者:庚欣; 与我心态不相同日本人不爱谈崛起源于3大教训 作者:庚欣; 日本人不爱谈崛起 庚欣.

Biên dịch: Nguyễn Hải Hoành

Lời người dịch: Năm 2006, dư luận Trung Quốc rung chuyển dưới tác động của bộ phim tài liệu có tên “Nước lớn trỗi dậy” chiếu trên đài Truyền hình trung ương. Đó là do bộ phim đã đáp ứng nguyện vọng khao khát của 1,3 tỷ dân nước này –– từ lâu họ đã vô cùng quan tâm vấn đề “Phục hưng Trung Hoa” và “Trung Quốc trỗi dậy”. Đạo diễn Nhiệm Học An cho biết ông có ý định làm phim này vào cuối năm 2003, khi nghe tin Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc 9 lần học tập thể về lịch sử phát triển 500 năm qua của 9 nước từng “trỗi dậy” như Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Hà Lan, Anh, Pháp, Đức, Nhật, Nga, Mỹ. Phim làm trong 3 năm, gồm 12 tập, mỗi tập 50 phút, năm 2006 bắt đầu chiếu làm hai đợt. Sau đó bộ sách cùng tên được biên soạn và phát hành với số lượng cực lớn. Nhiều báo, đài, mạng đã bàn về đề tài này trong nhiều năm. Dư luận cho rằng phim và sách đã góp phần tăng cường tinh thần dân tộc của người Trung Quốc trên con đường phấn đấu trở thành “đại quốc”. Trong bối cảnh toàn dân Trung Quốc sôi nổi bàn chuyện “Nước lớn trỗi dậy” như thế, tờ Hoàn Cầu thời báo ngày 12/1/2008 đăng bài “Vì sao người Nhật không thích bàn chuyện trỗi dậy” của Canh Hân (Geng Xin), Phó Giám đốc Trung tâm nghiên cứu quan hệ hai bờ Nhật Bản mà chúng tôi tóm tắt giới thiệu dưới đây. Bài này phần nào thể hiện suy nghĩ của một số trí thức Trung Quốc trước vấn đề nhạy cảm nói trên; tuy tác giả viết cho người Trung Quốc nhưng chúng tôi thiển nghĩ có lẽ người Việt Nam cũng nên đọc. Lưu ý: Các ghi chú cuối bài và trong ngoặc [ ] là của người dịch.

Đầu thập niên 1970, Nhật Bản vượt qua các nước lớn Tây Âu, nhảy lên vị trí cường quốc kinh tế số 2 thế giới, nhưng hồi ấy người Nhật lại chẳng bàn luận gì về “trỗi dậy”; ngược lại họ bàn nhiều về đề tài “Nước Nhật chìm đắm”, tên một tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hai tập xuất bản năm 1975 của nhà văn Sakyo Komatsu.[1] Sách in mỗi tập 2 triệu bản, sau đó cải biên thành phim, thu hút gần 9 triệu lượt người xem, làm chấn động đảo quốc này.

Ba chục năm sau, năm 2006, kinh tế Nhật lại tăng trưởng 5 năm liền, là một thành tích đáng phấn khởi, thế mà người Nhật lại bỏ ra 2 tỷ Yên làm lại bộ phim “Nước Nhật chìm đắm”,[2] có sử dụng công nghệ máy tính và được chính quyền, quân đội hợp tác làm cho bộ phim có nhiều cảnh hấp dẫn hơn. Phim chiếu từ tháng 7/2006 trên 316 rạp chiếu bóng trong cả nước; chỉ trong 3 ngày đã thu được 9 tỷ Yên tiền bán vé, một lần nữa làm cả xã hội Nhật náo động. Đồng thời còn xuất bản một loạt tác phẩm tuyên truyền về các nguy cơ Nhật đang đối mặt.

Ý thức lo âu phòng xa của người Nhật có lịch sử lâu đời. Chính phủ và các nhân sĩ thường xuyên nhắc nhở dân chúng thấy rõ những nguy cơ như nước biển dâng sẽ nhấn chìm đảo quốc này,[3] tình trạng thiếu tài nguyên, môi trường sinh tồn khó khăn… nhằm kích thích ý thức lo âu phòng xa của mọi người. Ngay cả khi kinh tế phát triển tốt, đã thực sự “trỗi dậy”, cũng rất hiếm thấy người Nhật tuyên truyền ầm ỹ, huênh hoang tự ca ngợi dân tộc mình; ngược lại, họ càng tỉnh táo, bình tĩnh hơn, luôn tự kiểm điểm bản thân và suy nghĩ lo xa. Điều này đáng để chúng ta tham khảo học tập.

Mấy năm nay, tuy kinh tế Nhật phát triển tốt nhưng khi đưa tin về vấn đề đó, báo đài Nhật đều giữ thái độ tự trách cứ mình, trong những bài xã luận chúc mừng năm mới chỉ thấy nói nhiều về “cảnh báo”. Các nhà doanh nghiệp lớn đều giữ thái độ khiêm tốn, khiến người ta quên mất một sự thật là nước Nhật có GDP bình quân đầu người cao tới 40 nghìn USD. Khi Nhật thoát khỏi “Mười năm đánh mất” [Lost decade], cựu Tổng Giám đốc hãng Toyota dội một gáo nước lạnh lên đầu đồng bào ông: “Nhật Bản muốn làm minh chủ châu Á ư? Không có tư cách và cũng chẳng có sức mà làm đâu!”

Thực ra, nước Nhật không bao giờ có thể “chìm” được. Họ nói thế chỉ là để trau dồi ý thức lo âu phòng xa cho dân chúng mà thôi. Dĩ nhiên, chuyện ấy có liên quan tới việc nền kinh tế nước này đã chín muồi, mặt khác, đó còn là do tầng lớp tinh hoa của xã hội Nhật bao giờ cũng phát huy được tác dụng cân bằng của một cái “van điều tiết ổn định”, nhất là khi tình hình nước nhà tốt đẹp, tinh thần dân chúng phấn khởi.

Ý thức lo âu phòng xa của người Nhật bắt nguồn từ nỗi lo môi trường sinh tồn khách quan họ thường nói “Nước nhỏ hẹp, môi trường sống ác liệt, khan hiếm tài nguyên, lắm thiên tai”. Một ví dụ: lúc nào cũng thấy họ bàn tán om xòm vấn đề thiếu năng lượng, ngay cả người giàu cũng dè xẻn từng giọt nước, từng số điện. Mùa hè vừa qua trời nóng bức thế mà họ đề xuất: nhiệt độ từ 28 độ C trở lên mới dùng điều hòa nhiệt độ; có cơ quan xí nghiệp còn niêm phong cầu dao cấp điện của hệ thống làm mát.

Thực ra nước này đâu có thiếu điện, ngành điện chưa bao giờ mất điện, cắt điện hoặc hạn chế dùng điện. Tính căn cơ, dè xẻn ấy khiến người nước ngoài vừa kính trọng vừa ớn người Nhật. Ý thức đó còn bắt nguồn từ sức ép của xã hội. Chẳng hạn một nghiên cứu mới đây cho thấy đến năm 2055, số dân Nhật chỉ còn 89,93 triệu người, người già chiếm 40%, gấp đôi tỷ lệ hiện nay.

Ngoài ra, Nhật cũng đang chịu sức ép từ các nước xung quanh: vũ khí hạt nhân của Triều Tiên, tư tưởng chống Nhật của người Hàn Quốc, vấn đề 4 đảo miền Bắc (hiện bị Nga chiếm), và sự “trỗi dậy” của Trung Quốc. Đặc biệt việc Mỹ đóng quân trên đất Nhật 60 năm nay khiến người Nhật cảm thấy khó chịu nhất, tuy việc đó lại có lợi nhất cho họ.

Ngoài ra, truyền thống văn hóa Nhật cũng là nguồn gốc của tâm lý lo âu phòng xa nói trên. Trong lịch sử, người Nhật từng tiếp thu sâu sắc tư tưởng Khổng Mạnh, ví dụ hai câu “Kẻ không nghĩ xa tất có nỗi lo buồn gần”, “Sống biết lo xa, chết sẽ yên lành” rất được họ tôn sùng. Do có các nguồn gốc sâu xa nói trên, ý thức lo âu phòng xa của người Nhật rất ổn định, không dễ bị mất đi khi hoàn cảnh có chuyển biến tốt; khó có thể so sánh người Nhật với những dân tộc tuy có chịu sức ép tương tự nhưng không có truyền thống văn hóa, phó mặc số trời, hoặc các dân tộc tuy có truyền thống văn hóa nhưng lại thiếu sức ép từ bên trong hoặc bên ngoài.

Muốn hiểu được ý thức lo âu phòng xa của người Nhật, cần tìm hiểu Ba bài học lớn trong quá trình hiện đại hóa đầy trắc trở của họ.

Bài học đầu tiên xảy ra vào giữa thế kỷ 19, khi tàu chiến của Đô đốc hải quân Mỹ Matthew Perry tiến vào vịnh Tokyo ép Nhật ký hiệp ước ngoại giao và buôn bán với Mỹ. Hồi ấy, do thấy một nước lớn như Trung Quốc mà còn không chống đỡ nổi sự xâm lăng của phương Tây, phải mở cửa cho họ vào, Nhật đã chọn đường lối khiêm tốn cúi đầu nhận làm học trò phương Tây. Bài học này đã chuyển biến thành ý thức lo âu phòng xa và phấn đấu tự cường của người Nhật.

Thế nhưng, khi mạnh lên rồi thì họ lại chuyển ý thức nói trên thành tư tưởng bành trướng, đi xâm chiếm các nước khác; ngay cả khi chiến sự bất lợi, chính phủ và báo đài Nhật vẫn điên cuồng tuyên truyền hiếu chiến. Sau khi thua to trong Chiến tranh thế giới lần thứ hai, nhiều người Nhật phê phán tầng lớp tinh hoa nước này đã thiếu bình tĩnh, tỉnh táo, khách quan và tự cảnh tỉnh, làm cho Nhật trở thành kẻ thù của toàn nhân loại. Thất bại nói trên là bài học lịch sử thứ hai; từ đó Nhật rời bỏ hàng ngũ nước lớn chính trị trên thế giới, bắt đầu xây dựng lại từ số không, nhịn nhục cần cù lao động với ý thức lo âu phòng xa.

Sau khi trở thành cường quốc kinh tế số 2, cuối thập niên 1980, bong bóng kinh tế nước này bắt đầu phình to, nhiều công ty Nhật đầu tư quy mô lớn ra nước ngoài, khiến báo Mỹ kêu la “Lại một trận Trân châu cảng mới!”[4] Nhưng lần làm liều ấy chỉ khiến cho bong bóng kinh tế Nhật nhanh chóng tan vỡ: hàng loạt công ty lớn và nhà băng phá sản, thị trường nhà đất sụp đổ, kinh tế Nhật rơi vào tình trạng đình trệ và suy thoái kéo dài suốt “10 năm đánh mất”. Trong lúc đó, kinh tế Mỹ và Trung Quốc lại vững vàng tăng trưởng, điều đó làm cho người Nhật một lần nữa bình tâm trở lại, tăng cường trau dồi ý thức lo âu phòng xa.

Mỗi thất bại đều được người Nhật chuyển hóa thành ý thức tự cảnh tỉnh: Nóng đầu, không lượng sức mình mà làm liều thì sẽ bị vấp ngã, ăn quả đắng; ngược lại, tỉnh táo bình tâm, miệt mài lao động thì sẽ có lối thoát. Nhật Bản là một tấm gương tốt của Trung Quốc, nhiều cái họ từng trải qua, Trung Quốc cũng có thể sẽ trải qua với phương thức khác. Các bài học lịch sử và kinh nghiệm của người hàng xóm này rất đáng để Trung Quốc chú ý.

—————————–

Chú thích:

[1] Tên sách tiếng Nhật Nihon chinbotsu, tiếng Anh Sinking of Japan; chủ đề xoay quanh vụ việc một hòn đảo của Nhật sau một đêm bị chìm xuống biển, và các đảo khác trong cả nước cũng có nguy cơ như vậy, chính quyền và nhân dân ra sức điều tra nguyên nhân và đối phó, ứng cứu.
[2] Tên phim tiếng Nhật Nihon Chinbotsu 日本沈没, tiếng Anh The Sinking of Japan, dài 135 phút, đạo diễn Shinji Higuchi.
[3] Mạng Tuổi Trẻ ngày 19/2/2021 đưa tin “Hai hòn đảo biến mất kỳ lạ, Nhật Bản đang điều tra” https://tuoitre.vn/hai-hon-dao-cua-nhat-ban-bien-mat-mot-cach-ky-la-20210219122519698.htm
[4] Trận Hải quân phát xít Nhật đánh trộm quân cảng Pearl Harbor (Cảng Ngọc trai, tên chữ Hán là Trân châu cảng) thuộc quần đảo Hawaii của Mỹ ở giữa Thái Bình Dương ngày 7/12/1941, gây thiệt hại nặng cho Mỹ. Sau đó Mỹ lập tức tuyên chiến với Nhật, cuối cùng Mỹ cùng lực lượng Đồng minh đã tiêu diệt phát xít Nhật.

Theo NGHIÊN CỨU QUỐC TẾ

Tags: , ,



[ad_2]

Categories
Lắng nghe sách hát

‘Diễm xưa’ và hành trình trở thành hiện tượng văn hoá ở Nhật Bản

[ad_1]

Ít ai biết ca khúc Diễm Xưa của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn từng được đưa vào chương trình giáo dục bậc đại học của Nhật Bản.

‘Diễm xưa’ và hành trình trở thành hiện tượng văn hoá ở Nhật Bản

“Diễm xưa” (sáng tác năm 1960) là một trong những sáng tác nổi tiếng nhất giữa kho tàng hàng trăm bản tình ca làm say lòng bao thế hệ khán giả mộ điệu của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Ca khúc được vị nhạc sĩ tài hoa lấy cảm hứng từ tình yêu lặng thầm dành cho “nàng thơ” Ngô Vũ Bích Diễm, một cô gái Hà Nội theo gia đìnhvào Huế sinh sống đã khiến trái tim ông lỗi nhịp thời tuổi trẻ.

Mặc dù đã từng được nhiều ca sĩ nổi tiếng trong nước và hải ngoại thể hiện nhưng “Diễm xưa” cũng như rất nhiều bản nhạc Trịnh khác chỉ thực sự đi vào lòng người qua giọng hát của Khánh Ly. Bài hát được Khánh Ly thu âm và chính thức phát hành trên thị trường trong nước qua băng nhạc Sơn Ca 7 vào năm 1974. Trước đó, cũng chính bà là người đầu tiên đã mang “giai điệu tình yêu bất tử” Diễm xưa vượt ra khỏi biên giới Việt Nam đến với khán giả quốc tế.

https://www.youtube.com/watch?v=tQszDqxLnq4

Năm 1970, Khánh Ly được hãng đĩa Myrica Music mời sang Tokyo để thu âm 2 ca khúc “Diễm xưa” và “Ca dao mẹ” bằng cả 2 ngôn ngữ Việt – Nhật. Cũng trong năm đó, bà đã trình diễn Utsukushii Mukashi – phiên bản tiếng Nhật của “Diễm xưa” trước hàng trăm nghìn khán giả tại Hội chợ quốc tế Osaka. Không lâu sau đó, hãng đĩa Nippon Columbia đã phát hành các phiên bản Nhật ngữ của Diễm xưa cùng một số ca khúc khác của Trịnh Công Sơn ở “xứ sở hoa anh đào”.

Nằm ngoài sức tưởng tượng của mọi người, Utsukushii Mukashi nhanh chóng trở thành một ca khúc thuộc hàng “top hit” trên thị trường âm nhạc Nhật Bản tại thời điểm đó. Đi đến đâu người ta cũng nghe thấy giai điệu Diễm xưa vang lên và thậm chí, mỗi khi nhắc đến âm nhạc Việt Nam, người Nhật sẽ nghĩ ngay đến Khánh Ly. Bà còn được báo chí Nhật Bản ưu ái dành tặng những mỹ từ như “ca sĩ hoa hậu áo dài”, “mặt trời Việt Nam vẫn hát”…

Thành công của Diễm xưa cũng như Utsukushii Mukashi chưa dừng lại ở đó. Vào năm 1978, Utsukushii Mukashi được đài truyền hình lớn nhất Nhật Bản NHK chọn làm nhạc phẩm chính cho Sài Gòn Kara Kita Tsuma To Musuko, một bộ phim nhiều kỳ nói về những khác biệt văn hóa trong gia đình của một người đàn ông Nhật lấy vợ Việt Nam dựa trên cuốn sách do ký giả Kondo Koichi viết về câu chuyện chính gia đình ông. Thông qua bộ phim ăn khách này, Diễm xưa của Trịnh Công Sơn lại một lần nữa có cơ hội tiếp cận hàng triệu khán giả trên khắp “đất nước mặt trời mọc”.

Nếu Khánh Ly có công giới thiệu Diễm xưa đến với khán giả Nhật Bản thì người góp phần phổ biến ca khúc này trong làng nhạc “xứ sở Phù Tang” chính là Tendo Yoshimi, nữ danh ca hàng đầu Nhật Bản ở thể loại enka (nhạc dân gian).

Nhiều khán giả Việt Nam yêu nhạc Trịnh chắc hẳn vẫn còn nhớ vào tháng 8/2002, Tendo đã từng đến Việt Nam, mặc áo dài và hát Utsukushii Mukashi để ghi hình cho một chương trình của đài NHK.

Đến tháng 9/2003, bà đã thu âm và chính thức phát hành Utsukushii Mukashi tại thị trường Nhật Bản. Tiếp đó, vào tháng 2/2004, nhằm đáp lại sự yêu mến của đông đảo khán giả dành cho ca khúc, Tendo đã thực hiện một bản thu khác với lối hòa âm gần gũi, dễ nghe, dễ hát hơn.

Bất ngờ là cả 2 phiên bản Utsukushii Mukashi qua giọng hát Tendo đều lọt vào Top 10 bài hát hay nhất mọi thời đại của Nhật Bản của Oricon Entertainment Site vào tháng 3/2004. Sự kiện một ca khúc Việt Nam lọt vào bảng xếp hạng âm nhạc hàng đầu Nhật Bản được khán giả và giới chuyên môn bản địa đánh giá là “chuyện lạ chưa từng có”.

Chưa kể, trước đó, Utsukushii Mukashi còn được phát sóng trên truyền hình Nhật Bản ngay ngày mùng một Tết Giáp Thân (2004). Ngoài ra, vào tháng 7/2004, trường đại học Kansai Gakuin danh tiếng của Nhật Bản đã quyết định chọn bài hát “Diễm xưa” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn để đưa vào chương trình giảng dạy bộ môn Văn hóa và Âm nhạc tại trường dưới hình thức một bộ giáo trình kèm DVD viết về ca khúc. Đây là lần đầu tiên một nhạc phẩm châu Á được đưa vào chương trình giáo dục bậc đại học của Nhật Bản. Với những thành tựu kể trên, năm 2004 có thể được xem là cột mốc đáng nhớ nhất, ghi dấu thành công mang tính lịch sử của “Diễm xưa” tại Nhật Bản.

Trong suốt gần nửa thế kỷ tồn tại, “Diễm xưa” đã chứng minh được sức sống mãnh liệt và bền bỉ của nó tại Việt Nam và nhiều quốc gia khác trên thế giới mà tiêu biểu nhất là Nhật Bản. Độ phủ sóng và mật độ xuất hiện dày đặc của ca khúc này khiến nhiều người dân “xứ sở Phù Tang” thậm chí còn nhầm tưởng đây là một ca khúc của Nhật Bản.

Theo NGƯỜI ĐƯA TIN

Tags: , ,



[ad_2]

Categories
Lắng nghe sách hát

Câu chuyện 47 Ronin – lát cắt lịch sử bi tráng của đất nước Nhật Bản

[ad_1]

Câu chuyện 47 Ronin đã trở thành biểu trưng của lòng trung thành, sự hy sinh, chí kiên định và danh dự của những võ sĩ Samurai Nhật Bản trong lịch sử.

Câu chuyện 47 Ronin – huyền thoại quốc gia của đất nước Nhật Bản

Vào mùa xuân năm 1701, lãnh chúa Asano của thành Ako và lãnh chúa Munehare Date tỉnh Sendai được Đại tướng quân (Shogun) giao nhiệm vụ tiếp đón các khâm sai tại lâu đài của Đại tướng quân Tokugawa Tsunayoshi ở Edo (Tokyo).

Đây là buổi lễ vô cùng quan trọng và không được phép mắc bất kỳ sai lầm nào. Nếu ai phạm lỗi, nghĩa là xúc phạm đến thiên hoàng cũng như làm ảnh hưởng xấu đến Đại tướng quân. Kira là vị quan lớn được Đại tướng quân cử đến giúp đỡ hai vị lãnh chúa trẻ trong việc học hỏi các nghi thức của buổi lễ. Kira đã quen với việc nhận hối lộ và những món quà mà ông ta nhận phải có giá trị lớn. Nhưng lãnh chúa Asano lại không biết điều đó nên chỉ biếu Kira món quà đơn giản là cá ngừ khô.

Nhận được quà, Kira cảm thấy bị xúc phạm. Do đó, trong suốt quá trình giảng dạy nghi thức của buổi lễ, Kira không hề truyền đạt cho các lãnh chúa những nghi thức truyền thống. Thậm chí, ông ta tỏ rõ thái độ khinh thường đối với Asano.

Vào ngày diễn ra buổi lễ, lãnh chúa Asano nhận ra rằng, ông không biết liệu nên quỳ xuống ở phía trên hay ở dưới cùng của lối đi để chào đón thiên hoàng. Ông bèn hỏi Kira nhưng hắn nhất quyết không nói, thậm chí còn buông lời chế nhạo: “Ngài nên tìm hiểu điều đó từ lâu rồi mới phải. Giờ tôi quá bận rộn để có thể giúp ngài”.

Quá bực tức, lãnh chúa Asano bèn tấn công Kira, khiến tên tham quan bị thương ở vùng mặt. Ngay sau đó, Asano bị bắt vì tội sử dụng kiếm trong cung điện của Đại tướng quân.

Cuối cùng, Asano đã bị phán tội chết và phải tự sát theo nghi lễ mổ bụng của Samurai. Ngay hôm sau, lãnh chúa Asano đã tự kết liễu mình.

Hung tin này nhanh chóng được truyền về thành Ako. Thân quyến của Asano, trưởng quân sư của lãnh chúa quá cố là Oishi Kuranosuke và các samurai đã vô cùng đau xót, không chỉ bởi chủ nhân đã qua đời một cách oan ức mà toàn bộ tài sản, đất đai của ông đều bị chính quyền tịch thu.

Thêm vào đó, gia tộc của lãnh chúa Asano bị truất quyền thừa kế và 321 Samurai dưới trướng ông trở thành “lãng nhân” (Ronin – Samurai mất chủ). Lực lượng của Đại tướng quân nhận lệnh đến kiểm soát tòa thành. Trong khi đó, tham quan Kira vẫn ung dung như không có chuyện gì xảy ra và không hề bị trừng trị.

Vô cùng bất bình trước cái chết oan ức của chủ nhân, 60 người trong số 321 lãng nhân đã quyết tâm đứng lên trả thù cho chủ nhân. Và người đứng đầu kế hoạch này là trưởng quân sư Oishi Kuranosuke.

Để Kira và những vây cánh của triều đình không phát hiện ra ý đồ báo thù, những lãng nhân do Kuranosuke dẫn dắt đã chia nhau ra và giả làm thương nhân, nhà sư, thậm chí là kẻ nghiện ngập chờ thời cơ thích hợp để ra tay hành động.

Kuranosuke cùng những lãng nhân đã vạch kế hoạch và thu thập vũ khí. Ông cũng đưa toàn bộ gia đình về Tokyo sinh sống để tiện chăm sóc rồi gửi đi lánh nạn ở nơi khác đề phòng thân quyến bị giết hại hay bị trừng phạt do hành động trả thù của ông bị bại lộ.

Sau hai năm lên kế hoạch chu toàn, Kuranosuke cùng với các lãng nhân đã chờ được thời cơ thích hợp và ra tay. Trong số 60 lãng nhân, Kuranosuke chọn ra 46 người cùng với ông tấn công vào dinh thự của Kira. Đêm ngày 14/12/1702, họ đã đột nhập vào nhà riêng của tên tham quan này. 47 lãng nhân đã đặt phía trước nhà Kira một tấm biển tuyên bố trả thù cho chủ nhân và đảm bảo với những người trong nhà lẫn hàng xóm rằng, đối tượng duy nhất của cuộc tấn công này là Kira.

Trong vòng 1 giờ 30 phút, 47 lãng nhân của lãnh chúa Asano đã đả bại 61 vệ sĩ của Kira mà không hề bị thương. Sau đó, họ đã tóm được Kira khi hắn trốn trong một ngôi nhà phụ. Họ bắt tên tham quan thực hiện nghi lễ mổ bụng tự sát nhưng Kira không chịu làm theo. Vì vậy, Kuranosuke cùng các thành viên đã chặt đầu Kira và đem nó đến mộ của lãnh chúa Asano để bái tế chủ nhân.

Sau khi chặt đầu Kira, trả thù cho chủ nhân, nhóm lãng nhân phái một người trở về thành Ako báo tin cho mọi người biết kế hoạch trả thù đã thành công. Khi hay tin, người dân vô cùng vui mừng và phấn khởi trước lòng trung thành, sự dũng cảm, tinh thần võ sĩ đạo tuyệt vời của những lãng nhân này.

Khi tới Tuyền Nhạc Tự – nơi chôn cất lãnh chúa Asano, cựu trưởng quân sư Kuranosuke đã tắm rửa sạch sẽ cho thủ cấp của Kira rồi đem nó đến trước bia mộ của lãnh chúa quá cố để bái tế. Sự việc báo thù của nhóm lãng nhân nhanh chóng truyền đến tai của Đại tướng quân Tokugawa. Sau đó, 47 lãng nhân bị bắt về quy án.

Do cảm phục lòng trung thành của 47 lãng nhân nên khi bắt được họ, Đại tướng quân đã vô cùng trăn trở khi phải đưa ra quyết định xử lý phạm nhân.

Sau cùng, Đại tướng quân Tokugawa ban lệnh tự xử cho 46 lãng nhân theo nghi lễ tự sát và miễn tội cho người trẻ nhất đồng thời là người báo tin trả thù thành công cho lãnh chúa Asano về thành Ako là Terasaka Kichiemon.

46 lãng nhân đã đồng loạt tự sát theo nghi thức mổ bụng của Samurai tại Tuyền Nhạc Tự. Sau đó, họ được chôn cất bên cạnh mộ lãnh chúa Asano. Trong khi đó, Terasaka qua đời vào khoảng năm 1747 và cũng được chôn cất cạnh những lãng nhân kia. Câu chuyện về 47 lãng nhân dũng cảm, phục thù cho lãnh chúa đã trở thành một huyền thoại ở Nhật Bản.

Theo KIẾN THỨC

Tags: ,



[ad_2]

Source link

Categories
Lắng nghe sách hát

Chùm ảnh: Nhật Bản đẹp mơ màng thời khắc chuyển mùa sang thu

[ad_1]

Tạm biệt cái nắng hè, thành phố Fukuoka (Nhật Bản) rũ bỏ vẻ nhễ nhại, bức bối để nhẹ nhàng khoác lên mình lớp áo mới trong thời khắc đất trời chầm chậm chuyển sang thu.

Chùm ảnh: Nhật Bản đẹp mơ màng thời khắc chuyển mùa sang thu

Thời khắc giao mùa vui tươi và sống động

Nằm phía nam Nhật Bản, thành phố Fukuoka là trung tâm hành chính của tỉnh Fukuoka thuộc khu vực Kyushu. Nơi đây thu hút du khách bởi đền chùa cổ kính, ẩm thực đa dạng, các trung tâm mua sắc sầm uất và khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp. Với nhiều người dân nơi đây, thời khắc đất trời chầm chậm chuyển từ hè sang thu mang những điều thú vị. Kana Hamada, quản lý khách sạn ở khu vực Hakata (Fukuoka), tâm sự rằng mùa thu là mùa bận rộn của ngành dịch vụ. Do đó, giai đoạn giao mùa chính là khoảng thời gian người Nhật tận hưởng sự bình yên, dịu nhẹ của thời tiết. Đây là thời khắc xứ Phù Tang mang màu áo mới theo đúng nghĩa đen.

Nhat Ban anh 2Nhat Ban anh 3Nhat Ban anh 4Nhat Ban anh 5Nhat Ban anh 6Nhat Ban anh 7Nhat Ban anh 8Nhat Ban anh 10Nhat Ban anh 11Nhat Ban anh 12Nhat Ban anh 13

Khoảng thời gian để người Nhật tận hưởng sự bình yên của đất trời

Các cửa hàng dịch vụ như ăn uống, thời trang được sửa soạn lại phần mặt tiền bởi những cây lá phong đỏ bằng nhựa, hình ảnh báo hiệu mùa thu sắp sang. Những triền đồi, bờ sông bắt đầu nhuộm đỏ bằng hàng nghìn bông hoa bỉ ngạn. Bờ biển nổi tiếng ở Fukuoka vắng bóng người, thay vào đó là những đôi trai gái lặng lẽ đi bên nhau trên triền cát, ngắm đại dương xanh màu ngọc. Đây là thời điểm một số bờ biển đã bước vào giai đoạn “tắt lò”, nghĩa là hoạt động nướng BBQ bắt buộc phải dừng lại để tạo không khí bình yên và trong lành. Giới trẻ Nhật coi đây là thời gian vàng của thời trang trong năm. Cái lạnh nhè nhẹ giúp việc diện đồ ra phố phóng khoáng và rực rỡ hơn. Các công viên trở nên đông đúc. Mọi người tới đây để tận hưởng cái nắng dịu nhẹ của mùa thu, sảng khoái hơn sự nóng bức ngày hè và dễ chịu hơn tiết trời hanh khô nứt nẻ khi đông tới. Người dân nơi đây sống chậm lại, hưởng thụ nhiều hơn để sạc năng lượng, chuẩn bị cho mùa cao điểm du lịch.

Nhat Ban anh 14Nhat Ban anh 15Nhat Ban anh 16Nhat Ban anh 17Nhat Ban anh 18Nhat Ban anh 19Nhat Ban anh 20Nhat Ban anh 21Nhat Ban anh 22Nhat Ban anh 23Nhat Ban anh 24Nhat Ban anh 25Nhat Ban anh 26Nhat Ban anh 27Nhat Ban anh 28Nhat Ban anh 29Nhat Ban anh 30

Theo THẠCH LONG / TRI THỨC TRỰC TUYẾN

Tags: , , ,



[ad_2]

Source link

Categories
Lắng nghe sách hát

Chùm ảnh: Cuộc sống bình yên ở Tokyo thập niên 1960

[ad_1]

Tòa nhà Sanai ở khu Ginza, phố mua sắm Nakamise trước chùa Sensoji, trên sân đền Meiji ở khu Shibuya… là loạt ảnh sinh động về thành phố Tokyo, Nhật Bản thập niên 1960.Chùm ảnh: Những lát cắt cuộc sống ở Tokyo thập niên 1960

Ảnh: United Archives / Getty Images.

Quang cảnh thành phố Tokyo nhìn từ tháp truyền hình Tokyo, Nhật Bản thập niên 1960.

Tòa nhà Sanai nổi bật ở Ginza, khu phố thương mại nổi tiếng toàn cầu của Tokyo.

Chùm ảnh: Những lát cắt cuộc sống ở Tokyo thập niên 1960

Phố mua sắm Nakamise trước chùa Sensoji, một ngôi chùa cổ nằm ở Asakusa, Taito, Tokyo.

Khung cảnh phía trước chính điện của chùa Sensoji.

Người dân đi lễ ở chùa Sensoji.

Cổng chùa Zojoji, ngôi chùa cổ nổi tiếng nằm ở công viên Shiba.

Trên sân đền Meiji, ngôi đền thần đạo thờ Nhật hoàng Minh trị và hoàng hậu Shoken ở khu Shibuya, Tokyo.

Sân vận động Olympic (sân vận động Quốc gia) ở khu Shinjuku, được xây năm 1958 để phục vụ Thế vận hội Mùa hè 1964 ở Tokyo. Công trình này đã được xây mới hoàn toàn vào năm 2016.

Kiến trúc ấn tượng của một tòa nhà gần công viên Shiba.

Theo TRI THỨC & CUỘC SỐNG

Tags: ,



[ad_2]

Source link

Categories
Giới thiệu sách

【ITACHI CHÂN TRUYỀN BỘ ĐÔI NOVEL HOT THÁNG 10 DÀNH CHO FAN NARUTO】 QUANG MINH …

[ad_1]
【ITACHI CHÂN TRUYỀN 🔥 BỘ ĐÔI NOVEL HOT THÁNG 10 DÀNH CHO FAN NARUTO】
🟨 QUANG MINH THIÊN & ÁM DẠ THIÊN ⬛️

Đây là câu chuyện về một Ninja được ngợi ca là thiên tài, lòng quyết đoán và tâm trạng u uất của cậu.
– – – – –
Ngay từ năm bốn tuổi, tận mắt chứng kiến địa ngục chiến tranh, cậu thiếu niên Uchiha Itachi đã hạ quyết tâm loại bỏ mọi mầm mống chiến tranh khỏi thế giới.

Những sự kiện lần lượt lướt qua đời cậu: Sasuke chào đời; Cuộc gặp gỡ với bằng hữu Shisui; Tháng ngày ở Học viện Ninja; Quá trình làm Genin, Chunin và Anbu. Hướng đến ước mơ trở thành Hokage đầu tiên của tộc Uchiha, Itachi nỗ lực chạy trên con đường vinh quang, chẳng mảy may biết bóng tối đang trải dài phía trước… 📕
– – – – –
⭕️ Sau thời gian dài chờ đợi, bộ đôi [Tiểu thuyết Naruto: Itachi chân truyền gồm 2 cuốn “Quang Minh Thiên” & “Ám Dạ Thiên”] đã ấn định ngày phát hành chính thức: 25.10.2021!!

⭕️ Với những tình tiết chưa từng được tiết lộ về con đường của Itachi kể từ lúc còn là một cậu bé cho đến khi trưởng thành, dấn thân vào đêm đen để thực thi nhiệm vụ tối quan trọng…! Các fan của #NARUTO chắc chắn sẽ không để lỡ món quà đặc biệt này!! Hãy dành chỗ cho những cuốn tiểu thuyết Naruto siêu đặc sắc trong thời gian sắp tới nhé!!

⭕️ Còn bây giờ, mời các bạn cùng bấm vào từng ảnh để xem giới thiệu về bộ đôi tiểu thuyết đặc-biệt-nhất-nhì tháng 10 của nhà Kim nào!! Xin đảm bảo là QUÀ TẶNG KÈM dành cho Combo 2 cuốn này cũng cực kì độc đáo đấy nhé!! 🤩





[ad_2]

Source

Categories
Lắng nghe sách hát

Chùm ảnh: Vẻ đẹp trường tồn của các lâu đài cổ ở Nhật Bản

[ad_1]

Chiêm ngưỡng giá trị văn hóa, nghệ thuật và lịch sử các tòa thành samurai qua góc nhìn sau hơn 3 năm nghiên cứu của sử gia kiến trúc Jennifer Mitchelhill.

Nhat Ban va nhung lau dai samurai anh 1

Tọa lạc bên bờ hồ Biwa, trung tâm Nhật Bản, thành Hikone là một trong những kiến trúc lịch sử còn sót lại của thời kỳ samurai (1600-1868). Được mệnh danh “Thủy Thành”, thành Hikone sở hữu những bức tường đá đồ sộ cùng hệ thống cửa sập để bẫy kẻ địch. Tại đây, du khách có thể chiêm ngưỡng vườn hoa anh đào bên trong lâu đài và hồ Biwa, hồ nước lớn nhất Nhật Bản. Ngoài ra, những công trình như cổng cân bằng Tenbin Yagura nối liền cầu gỗ và chuồng ngựa (umaya) tại đây là đặc trưng chỉ có tại nơi đây. Ảnh: CNN.

Nhat Ban va nhung lau dai samurai anh 2

Samurai không chỉ đơn thuần là các chiến binh, họ còn là những người xây dựng lâu đài, chính trị gia và nhà lãnh đạo với óc thẩm mỹ tuyệt vời. Các lãnh chúa (daimyo) và samurai đã xây dựng những lâu đài này từ thời Chiến quốc (cuối thế kỷ 16) đến đầu thời Edo dưới sự cai trị của chính quyền Mạc phủ Tokugawa (1600-1868). Lãnh chúa Todo Taktora và Kato Kiyosama là 2 nghệ nhân thiết kế thành nổi tiếng nhất lúc bất giờ. Ảnh: CNN.

Nhat Ban va nhung lau dai samurai anh 3

Trong giai đoạn Chiến quốc, có tới hàng nghìn lâu đài được xây dựng cho mục đích bảo vệ lãnh thổ. Phần lớn các tòa thành đã bị dỡ bỏ ở thời kỳ Tokugawa vào năm 1615, chỉ để lại 180 lâu đài “hiện đại” nhất (được xây năm 1575-1620). Ảnh: Osaka Info..

Nhat Ban va nhung lau dai samurai anh 4

Cấu trúc của những lâu đài mang nhiều nét tương đồng, đặc biệt là hệ thống tường đá, hào nước và tháp gỗ. Tuy nhiên, mỗi lâu đài lại mang một kích thước, cấu trúc và chi tiết khác nhau nhằm bảo vệ các lãnh chúa cũng như gây hoang mang cho kẻ địch. Đặc biệt hơn, những công trình khổng lồ này được hoàn thiện chỉ trong vòng vài năm bằng sức lao động thủ công của người dân. Ảnh: Reflections Enroute.

Thành Nagoya, Osaka và Kumamoto sở hữu những bức tường đá khổng lồ được uốn cong. Các tảng đá trên bức tường được xếp khít với nhau cùng với kiến trúc cong giúp cải thiện khả năng phòng thủ, khiến việc leo lên sẽ khó hơn. Tường thành Kumamoto được gọi là “tường chuột” (nezumi-shi) vì ngay cả chuột cũng không thể leo được. Hiện nay, phần lớn kết cấu của tường thành đã bị suy yếu do ảnh hưởng từ trận động đất năm 2016. Ảnh: Wikimedia Commons.

Những bức tường đá hình rẻ quạt của thành Osaka trồi lên từ hệ thống hào nước, với mỗi góc thành được bảo vệ bởi một tòa tháp. Hệ thống phòng thủ của mỗi tháp sẽ có các cửa sổ để thả đá và khe hở cho việc tấn công kẻ thù. Ảnh: Itinari.com.

Nhat Ban va nhung lau dai samurai anh 7

Thành Nijo là một trong những thành trì đẹp và cổ kính nhất Nhật Bản với hơn 400 năm tuổi. Đây nơi cư ngụ của vị tướng quân đầu tiên ở thời Edo (1600-1868), Tokugawa Ieyasu, người thành lập chính quyền Mạc phủ Tokugawa. Ông cũng là người cho xây dựng thành Nijo vào năm 1603. Ieyasu đã tuyển các nghệ nhân tốt nhất vào thời điểm đó cho việc trang trí tường thành bằng tranh vẽ và tác phẩm điêu khắc nghệ thuật. Ảnh: Discover Kyoto.

Nhat Ban va nhung lau dai samurai anh 8

Bên cạnh đó, những công trình này còn mang sắc thái huyền bí từ những câu truyện dân gian. Trong lúc dựng thành Maruoka (1576), do kết cấu của tường đá thiếu ổn định, người dân đã hiến tế người để làm vui lòng thần linh. Một nữ nông dân mù tên là Oshizu đã tình nguyện làm “Nhân Trụ” (Hitobashira), tức người hiến tế, với hy vọng con bà được chọn làm samurai. Tuy nhiên, vị lãnh chúa không giữ được lời hứa do phải chuyển sang một thành khác. Sau đó, nhiều người cho rằng hào nước xung quanh thành thường xuyên bị ngập lụt do nước mắt của Oshizu. Ảnh: Muza-chan’s Gate to Japan.

Himeji là thành trì nổi danh nhất Nhật Bản, nơi cái đẹp của kiến trúc phong kiến được lưu giữ đến tận ngày nay. Tại đây, du khách sẽ được chiêm ngưỡng lâu đài nguyên bản lớn nhất còn tồn tại với khuôn viên rộng lớn, tháp chính (tenshu) khổng lồ cùng một số kiến trúc và cổng vẫn còn nguyên vẹn tới ngày nay. Hơn thế nữa, du khách có thể đến đây tham quan dễ dàng bằng các chuyến tàu từ Osaka và Kyoto (ở tỉnh Hyōgo). Ảnh: The World Travel Guy.

Thành Kochi, Marugame, Iyo-Mastsuyama và Uwajima là 4 trong số 12 lâu đài trên đảo Shikoku (tây nam Kyoto) còn sở hữu những tenshu và honmaru (tường thành chính) nguyên vẹn qua những vụ cháy, thảm họa và chiến tranh. Cấu trúc bên trong của thành Kochi khá thú vị. Các phòng tiếp khách vốn nằm ở khu vực phía bên dưới hoặc phía ngoài lại được được bố trí trong nội thành, cạnh tenshu. Ảnh: Viki Pandit.

Thành Hagi ở bờ tây nam Nhật Bản hẻo lánh, chỉ còn lại nền móng. Tận dụng lợi thế địa hình, một pháo đài quan sát của thành Hagi được đặt trên đỉnh Shizuki, nằm trên một bán đảo nhô ra biển, tạo nên hệ thống phòng thủ kiên cố. Tenshu cũng được bao quanh bởi con hào dưới chân núi. Thành Hagi còn là nơi cư trú của Mori Terumoto, một trong những daimyo giàu có và quyền lực nhất Nhật Bản. Ông bị tước bỏ đất đai ở Hiroshima và bị đày đến đây sau khi ủng hộ phe thua cuộc trong trận Sekigahara năm 1600. Từ đó, đây là nơi cho những kẻ âm mưu chống lại Mạc phủ Tokugawa, dẫn đến sự sụp đổ của Tokugawa vào những năm 1860. Ảnh: Japan Travel.

Theo TRI THỨC TRỰC TUYẾN / TỔNG HỢP

Tags: , , ,



[ad_2]

Source link

Categories
Truyện cổ Nhật Bản

Điệu nhảy của bộ xương

Có hai người làm bạn với nhau. Một người tên là Kami Sichibe, còn người kia tên là Simo Sichibe. Họ rủ nhau đến một nơi xa nhà để kiếm sống.

Simo Sichibe làm việc rất chăm chỉ và đã tiết kiệm được một món tiền kha khá. Còn Kami Sichibe suốt ngày đàn đúm với đám thanh niên hư đốn. Anh ta chẳng làm gì ngoài việc chúi đầu vào sòng bạc và trộm cắp.

Thấm thoắt đã ba năm kể từ ngày họ ra đi kiếm sống. Simi Sichibe quyết định trở về quê hương. Anh rủ Kami Sichibe cùng về, nhưng anh ta trả lời:

– Tôi cũng muốn vễ cùng anh nhưng tôi chả còn bộ quần áo nào ra hồn mà mặc nữa.

Simo muốn Kami cùng về nên lấy cho anh ta một bộ kimônô còn khá và đưa cho anh ta một ít tiền. Sau đó họ cùng lên đường trở về nhà. Khi họ đi đến gần biên giới của nước họ thì Kami Sichibe bất ngờ hại chết Simo. Anh ta lấy hết tiền của Simo rồi thản nhiên trở về quê nhà. Về đến làng mọi người hỏi Simo đâu thì anh ta bảo rằng Simo giờ đã trở thành một người hoàn toàn hư đốn. Rằng Simo bây giờ suốt ngày ngồi lì ở sòng bạc, rằng anh ta nợ nần chồng chất nên chẳng có tiền để mà về.

Ngay lập tức Kami lại đem tiền lấy được đi đánh bạc. Chỉ vài ngày sau anh ta đã ngốn hết số tiền lấy được của Simo. Anh ta không thể ở làng mãi được, anh ta lại đến nước nọ để kiếm sống. Khi anh ta đi qua chỗ mà trước đây anh đã giết Simo thì bỗng một giọng nói cất lên “Sichibe, Sichibe”. Tưởng có ai gọi anh ta quay đầu lại, nhưng rừng núi vẫn vắng lặng. Nghĩ rằng mình tưởng tượng mà thôi, anh ta lại tiếp tục đi. Nhưng vừa bước được vài bước anh lại nghe thấy tiếng gọi tên mình to và rõ hơn. Anh thấy lạ lùng bèn lắng tai nghe và nhận ra tiếng gọi phát ra từ một bụi cây bên đường.

Kami Sichibe ngó vào bụi cây thì thấy một bộ xương. Những chiếc răng trắng tiến về phía anh ta và cười to. Kami Sichibe còn đang kinh ngac thì bộ xương lại cất tiếng nói:

– Chào anh bạn, lâu quá rồi anh quên tôi rồi sao? Tôi là Simo Sichibe đây, người mà anh đã giết cách đây ba năm. Tôi nghĩ thế nào cũng gặp lại anh nên tôi đã chờ ở đây từng ngày. Và hôm nay lòng mong mỏi của tôi đã trở thành sự thực. Thật mừng là tôi đã gặp lại anh. Tôi chưa bao giờ thấy vui như hôm nay.

Kami Sichibe sợ quá định bỏ chạy, nhưng bộ xương đã túm lấy vạt áo của anh ta. Bộ xương hỏi:

– Bây giờ anh định đi đâu?

Kami đành phải nói thực:

– Tôi về làng, nhưng số tiền đó đã hết sạch. Tôi phái đi lần nữa để kiếm tiền. Tôi đang vội lắm, hãy để cho tôi đi.

– Thật vậy sao? Tôi thấy anh chẳng thay đổi chút nào. Anh luôn không gặp may. À, này tôi biết nhảy đấy, tại sao anh không mang tôi đi theo. Anh có thể bỏ tôi vào một cái hộp rồi xách đi. Tôi không cần ăn cũng không cần mặc. Chẳng ai có thể làm việc giống như tôi được nên anh có thể kiếm được nhiều tiền nhờ điệu nhảy cuả tôi đó là một cách rất hay. Anh hãy xem tôi nhảy một chút nhé!

Nói rồi bộ xương bắt đầu nhảy. Tất cả xuơng đầu, xương tay, xương mình và xương chân đều phối hợp hài hoà trong một điệu nhảy thuần thục trông rất hay và lạ. Bộ xương nói tiếp:

– Thế nào Sichibe, tôi nhảy cũng không đến nỗi phải không? Nếu anh bắt nhịp và gọi đúng điệu nhảy tôi sẽ nhảy bất kỳ điệu nào mà anh muôn. Anh cứ làm đi chúng ta sẽ kiếm được nhiều tiền đấy.

Kami Sichibe đồng ý. Anh ta mang theo bộ xương đến nơi mà anh ta định đến. Kami và bộ xương của anh ta xuất hiện và trình diễn ở nhiều nơi từ thành thị đến nông thôn. Thậm chí cả đến ông chánh án của nước đó cũng biết tin. Kami đuợc ông chánh án mời đến dinh thự của ông để biếu diễn cho ông xem. Tại phòng khách Kami bảo bộ xương nhảy. Nhưng chẳng hiểu vì sao bộ xương cứ ì ra, khiến măt Kami từ tái xanh chuyển sang đỏ nhừ. Anh ta bắt nhịp nhiều bài hát, gọi tên nhiều diệu nhảy khác nhau, nhưng bộ xương vẫn không chịu nhúc nhích.

Tức quá Kami Sichibe lấy cái roi quất bộ xương túi bụi. Lúc đó bộ xương mới tiến về trước mặt ông chánh án và nói:

– Thưa ngài chánh án công minh, tôi chấp nhận nhảy ở đất nước của ngài chỉ cốt để được gặp ngài và thưa với ngài một chuyện. Chính người bạn yêu quí này của tôi đã giết tôi ngay trên biên giới đất nước của ngài và anh ta đã lấy sạch hết tiền của tôi.

Sau đó bộ xương kể hết mọi chuyện đã xảy ra cho ngài chánh án nghe. Nghe xong ngài chánh án lấy làm ngạc nhiên và tức giận. Ngài nói:

– Sao lại có một chuyện bất công như vậy xảy ra trên đất nước này như thế được!?

Sau đó ngài ra lệnh:

– Hãy trói tên này lại và đem đi xét xử.

Kami Sichibe bị đem đi và bị đưa ra toà xét xử. Cuối cùng hắn đã phải thú nhận mọi tội lỗi và bị trừng trị theo pháp luật.

Nguồn: Sưu tầm

Bạn còn có thể xem bộ phim chuyển thể tại đây.

 

Categories
Lắng nghe sách hát

SỮA VÀ MẬT – Rupi Kaur

[ad_1]



Views:
64


________________
“hãy
yêu
nỗi cô đơn của chính mình”
________________
Tớ thích thơ. Nhất là thơ
, của nhà thơ Việt, viết ở Việt thì càng tốt, mà không thì cũng không sao. Tớ từng nói rằng chỉ có văn chương trác tuyệt đóng thành dòng, xuôi thành đoạn, chảy theo câu chuyện nhất quán thì tớ mới yêu. Thế rồi tớ mê thơ.

Nhưng đoạn thơ trên là thơ dịch, mà tớ trước đây hơi kỵ thơ dịch, vì cái sự dịch thơ dường như đánh mất cái chất thơ bản đầu, nên dù có dịch để lấy nghĩa hoặc dịch lại thành thơ bằng lối diễn của kẻ dịch thì bài thơ chẳng còn là nó nữa. Nhưng “Sữa và mật” khiến tớ nghĩ lại. Nó đời thường, nó hiện đại. Không quá hoa nhưng cũng đủ bay bổng kể cả khi người ta đem chuyển nó sang một ngôn ngữ có sự khác biệt khá lớn như tiếng Việt (bản gốc tiếng Anh). “Sữa và mật” khiến tớ đọc để hiểu được nội hàm ẩn dưới những con chữ – bất kể là ngôn ngữ gì – đều có thể thoát ra dưới dạng cảm xúc. Khi một câu thơ bật ra thì nó chẳng còn là “câu thơ” nữa, mà đã trở thành hồn thơ.
________________
“anh ghim
chân em
xuống đất
bằng đôi chân anh
và đòi
em đứng dậy”
________________
“Sữa và mật” viết một cách tự do, phóng khoáng nhưng không nghiệp dư biến cái tự do ấy thành những mảng rời rạc. Không cần bóng bẩy hay hàm ý khó hiểu, tập thơ vẫn mang theo những triết lý có lúc xa xăm, có khi thân thuộc mà da diết, để đánh động những cung bậc cảm xúc xen nhau: đau – yêu – vỡ – lành. Nó kể ta nghe những trải nghiệm có lúc thăng hoa trong tình yêu, có lúc vụn vỡ trong lạm dụng, bạo lực, đau khổ và mất mát. Lời thơ có lúc mềm mại, lúc đanh thép, nhưng vẫn chan đầy vẻ nữ tính rạng ngời. “Sữa và mật” khai thác những khía cạnh mềm mỏng nhất của tâm hồn người nữ, để nàng tìm được sự vị tha cho chính mình và cho những kẻ xứng đáng được yêu thương.

Instagram: the6thlibrarian

Bạn có thể tìm mua sách tại:

 



[ad_2]

Nguồn bài viết: Source link

Categories
Lắng nghe sách hát

CHÍN MẠNG – Songsin Ttewsomboon

[ad_1]



Views:
72

________________
“Tôi tin… những người đã trao tặng nhau trái tim dù nghĩ khác nhau, hành động khác nhau, đều chung tâm ý và mục đích.”
________________
Nét vẽ của “Chín mạng” mang nét huyền hoặc và gợi nhớ về những câu chuyện kinh dị. Nhưng dấn bước theo những con mèo của Songsin, ta không đọc về những kẻ ác quái, những loài ma quỷ hay những điển tích kinh dị về một loài mèo huyền bí sống qua chín kiếp cả. Đó là những câu chuyện về những mâu thuẫn, những sự đánh đổi, về những cán cân vô hình của những lựa chọn, và tất nhiên, tình yêu… Bốn câu chuyện với những kết thúc khác nhau, và bằng cách nào đấy chúng sẽ lại liên kết cùng nhau, tạo nên một vòng khép kín như thể kiếp miêu (nhân) sinh sẽ luôn hiện hữu những biến cố tác động lên nhau.
________________
“Đức Phật đang giảng Pháp cho chúng đệ tử, có một con mèo ngồi dưới bảo tọa của Ngài, nín thở lắng nghe. Chúng đệ tử hỏi Đức Phật duyên cớ vì sao, rằng con mèo này phải chăng cũng thông hiểu ? Đức Phật trả lời: Mèo có linh tính, có chín cái mạng, con người chỉ có một cái. Do vậy linh tính của mèo, không phải điều con người có thể có được.”

(theo tinhhoa.net)
________________
Tròn chín mạng mèo.

Ta không thể tự phụ cho rằng những câu chuyện kể bằng thơ, du dương như những ngụ ngôn cổ xưa, lại dành cho loài người được. (Thì, ai biết đâu, thế giới của mèo nó thế nào). Có con người xuất hiện trong câu chuyện của mèo, cả Quỷ, cả Ngọn Gió Đố Kỵ… mang lại những câu chuyện ấm áp, miêu (nhân) văn, dịu dàng và cả những bài học đáng giá. Ta không thể biết trước được những câu thơ buồn man mác viết trên những bức vẽ liêu trai có thể kể cho ta nghe những gì. “Tranh là thơ không từ”. Đó là sự kết hợp tài tình mà “trác tuyệt”, là phương thức thể hiện tinh tế nhất dành cho những con mèo đi rong.

Instagram: the6thlibrarian

Bạn có thể tìm mua sách tại:



[ad_2]

Nguồn bài viết: Source link